Nhân dịp Tết Trung thu 2013 vào tối ngày 18 tháng 9 Phương Mỹ Chi đã tái ngộ khán giả Thủ đô với chương trình "Ông trăng ơi, xuống đây chơi" diễn ra tại Nhà hát Lớn Hà Nội. [22] Sáng chủ nhật ngày 29 tháng 9 năm 2013 Phương Mỹ Chi đã tham gia và hát cùng MC Trấn Thành trong buổi họp Fan của anh do Zalo tổ chức tại phòng trà Nam Quang [23] Hoàn cảnh nghèo khó nên Tết của gia đình tôi rất đơn giản. Mẹ tôi cố gắng hết sức để tạo một không khí Tết tốt nhất cho các con. Ngày trước, còn bé nên nhận thức của tôi còn chưa sâu, giờ nhiều khi nghĩ lại thấy mình quá ngốc mà nặng lòng. Thấy đồ Tết của nhà mình không bằng như nhà bạn, tôi thấy chạnh lòng và xấu hổ. Ý nghĩa của giỏ quà Tết tặng bố mẹ vợ, bố mẹ chồng. Trong những ngày đầu năm, các chàng rể, nàng dâu sẽ chọn mua những giỏ quà biếu đẹp dành tặng bố mẹ vợ, bố mẹ chồng. Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp Như đoán được suy nghĩ của tôi, mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và ngồi xuống bên tôi. "Mẹ ơi, con xin lỗi, con sai rồi!". mái tóc đen tết bằng những sợi chỉ. Tôi nhìn kỹ thì phát hiện con búp bê làm từ chiếc áo trắng bố mua cho mẹ mà chỉ những dịp đi Jolie là tên mẹ của Lu, giống chó xù Nhật Bản, nhỏ con, chân thấp, dáng đi lũn cũn. - Tôi có đọc trong đó truyện dài "Nhật Ký Bích Phương" của anh viết đăng nhiều kỳ về Tết Mậu Thân 68. Viết bạo đấy chứ, theo đúng sách lược tuyên truyền chống cách mạng của Mỹ bn0A. 1 Mẹ ơi! Mẹ chó thấu tiếng khóc than của bao linh hồn trong nơi luyện hình, từng ngày dài trông ngóng Mẹ hộ phù đỡ nâng, đem rời ra khỏi chốn tối tăm. 2 Mẹ ơi! Mẹ có thấu tiếng khấn van con đang khẩn cầu cho bao linh hồn. Rồi một ngày quên lãng và chiều về bỗng nghe tâm hồn thống hối bao lỗi lầm. ĐK Hỡi Mẹ nhân lành! Nguyện xin thương đến lời con kêu khấn từ nơi thế gian bùn nhơ. Hỡi Mẹ nhân lành! Nguyện xin thương đến lời con kêu khấn vì bao tháng năm mong chờ. 3 Mẹ ơi! Mẹ có thấu những đớn đau của bao linh hồn trong nơi luyện hình, vì tội tình lầm lỡ mà đành chịu lãng quên trong vực sâu xa cách Thánh nhan. 4 Này con xin dâng hết những hy sinh của bao tháng ngày trên nơi dương trần, và Thập tư Con Chúa đã một lần đóng đinh xin tẩy xóa hết bao tội tình. Hát lại ĐK - nhạc dạo... - ĐK - Hát câu 3, 4 - ĐK 2 lần. Đăng bài hát NGUYỄN TẤN TÀI - nguyentantai * * *"Nhân dịp Tết Mậu Tuất 2018, tôi xin gửi quý báo một câu chuyện cảm động đến với gia đình tôi ngay đúng dịp gần Tết Mậu Tuất 2018 - chúng tôi đã tìm được người mẹ lưu lạc bặt âm vô tín 30 năm nay. Việc tìm lại được mẹ như một câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Chúng tôi sung sướng, ngỡ ngàng và vô cùng biết ơn trời Phật đã phù hộ, những người tốt bụng đã giúp đỡ để mẹ tôi còn sống khỏe mạnh, minh mẫn để về đoàn tụ với con cháu, sống những ngày tháng thanh thản cuối đây tôi chia sẻ câu chuyện này, một là để chia sẻ niềm vui hân hoan với quý bạn đọc gần xa, hai là muốn nhắn nhủ với quý bạn đọc một thông điệp - hãy tin vào những điều kỳ diệu trong cuộc sống. Vâng, chúng tôi luôn tin rằng mẹ còn sống, và suốt 30 năm qua vẫn luôn mong mỏi tìm mẹ khắp nơi. Cuối cùng, điều kì diệu đã xảy ra thật...* * *Chân thành cảm ơn quý báo đã mở thêm mục Tết của tôi để chúng tôi có thể được lắng nghe và cảm nhận những chia sẻ của bạn đọc từ khắp mọi không chỉ là những niềm vui, đâu đó, vẫn có nhiều người không có được một cái Tết trọn vẹn, mà dì út của tôi là một điển hình. Gửi bài viết này đi, tôi vẫn chưa thôi trăn trở, làm thế nào để dì tôi thoát khỏi tình cảnh của mình. Và tôi tin cũng sẽ có nhiều người có cùng cảnh ngộ như thế. Hi vọng những ý kiến từ bạn đọc của quý báo sẽ có ích cho tôi. Chân thành cảm ơn" - Ngọc Lý.* * *Đây là bài thơ của ba tôi viết tặng mẹ tôi nhân ngày giỗ mẹ. Mẹ tôi ra đi vào Tết cách đây 4 năm. Nên Tết trong ba tôi là những ngày nhớ. Tôi mong bài thơ được đăng như là món quà xuân với ba tôi Tết này" - Diễm 750 bài viết tham gia Tết của tôiSau hơn 3 tuần phát động đã có hơn 750 bài viết tham dự chuyên mục Tết của nay 2-3 chuyên mục này xin khép lại. Một lần nữa xin cảm ơn sự quan tâm, tin tưởng của bạn đọc. Hi vọng tiếp tục nhận được nhiều đóng góp, chia sẻ trong các chuyên mục tiếp theo để Tuổi Trẻ Online ngày càng đa dạng, phong phú hơn. Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0 Chuyển sao tặng cho thành viên x1 x5 x10 Hoặc nhập số sao Tết đến me tôi vất vả nhiều, Me tôi lo liệu đủ trăm chiều. Sân gạch tường hoa, người quét lại Vẽ cung trừ quỷ, trồng cây nêu. Nuôi hai con lợn tự ngày xưa Me tôi đã tính "Tết thì vừa". Trữ gạo nếp thơm, mo gói bó Dọn nhà, dọn cửa, rửa bàn thờ. Này là hăm tám tết rồi đây Tháng thiếu cho nên hụt một ngày, Sắm sửa đồ lễ về việc tết, Me tôi đi buổi chợ hôm nay. Không như mọi bận, người mua quà Chỉ mua pháo chuột và tranh gà, Cho các em tôi, đứa mỗi chiếc Dán lên khắp cột, đốt inh nhà. Giết lợn, đồ sôi, lại giết gà Cỗ bàn xong cả từ hôm qua Suốt đêm giao thừa, mẹ tôi thức Lẩm nhẩm câu kinh Đức Chúa Ba. Me tôi gọi cả các em tôi Đến bên mà dặn "Sáng ngày mai Các con phải dậy sao cho sớm Đầu năm, năm mới phải lanh trai. Mặc quần, mặc áo, lên trên nhà Thắp hương, thắp nến lễ ông bà Chớ có cãi nhau, chớ có quấy Đánh đổ, đánh vỡ như người ta..." Sáng mồng một, sớm tinh sương Me tôi cấm chúng tôi ra đường Mở hàng mỗi đứa năm xu rưỡi Rửa mặt hoa mùi nước đượm hương. Thầy tôi lấy một tờ hoa tiên Bút lông dầm mực, viết lên trên, Trên những gì gì, tôi chẳng biết Giữa đề năm tháng, dưới đề tên. Me tôi thắt lại chiếc khăn sồi, Rón rén lên bàn thờ ông tôi Đôi mắt người trông thành kính quá Ngước xem hương cháy đến đâu rồi. Me tôi uống hết một cốc rượu Mặt người đỏ tía vì hơi men, Người rủ cô tôi đánh tam cúc Cười ầm tốt đỏ đè tốt đen. Tôi mặc một chiếc quần mới may Áo lương, khăn lượt, chân đi giày, Chô tôi sang lễ bên quê ngoại Người dặn con đừng uống rượu say. Xong ba ngày tết me tôi lại Đầu tắt, mặt tối, nuôi chồng con, Rồi một đôi khi người giã gạo, Chuyện trò kể lại tuổi chân son. Tết đến me tôi vất vả nhiều, Me tôi lo liệu đủ trăm chiều. Sân gạch tường hoa, người quét lại Vẽ cung trừ quỷ, trồng cây nêu. Nuôi hai con lợn tự ngày xưa Me tôi đã tính “Tết thì vừa”. Trữ gạo nếp thơm, mo gói bó Dọn nhà, dọn cửa, rửa bàn thờ. Này là hăm tám tết rồi đây Tháng thiếu cho nên hụt một ngày, Sắm sửa đồ lễ về việc tết, Me tôi đi buổi chợ hôm nay. Không như mọi bận, người mua quà Chỉ mua pháo chuột và tranh gà, Cho các em tôi, đứa mỗi chiếc Dán lên khắp cột, đốt inh nhà. Giết lợn, đồ sôi, lại giết gà Cỗ bàn xong cả từ hôm qua Suốt đêm giao thừa, mẹ tôi thức Lẩm nhẩm câu kinh Đức Chúa Ba. Me tôi gọi cả các em tôi Đến bên mà dặn “Sáng ngày mai Các con phải dậy sao cho sớm Đầu năm, năm mới phải lanh trai. Mặc quần, mặc áo, lên trên nhà Thắp hương, thắp nến lễ ông bà Chớ có cãi nhau, chớ có quấy Đánh đổ, đánh vỡ như người ta…” Sáng mồng một, sớm tinh sương Me tôi cấm chúng tôi ra đường Mở hàng mỗi đứa năm xu rưỡi Rửa mặt hoa mùi nước đượm hương. Thầy tôi lấy một tờ hoa tiên Bút lông dầm mực, viết lên trên, Trên những gì gì, tôi chẳng biết Giữa đề năm tháng, dưới đề tên. Me tôi thắt lại chiếc khăn sồi, Rón rén lên bàn thờ ông tôi Đôi mắt người trông thành kính quá Ngước xem hương cháy đến đâu rồi. Me tôi uống hết một cốc rượu Mặt người đỏ tía vì hơi men, Người rủ cô tôi đánh tam cúc Cười ầm tốt đỏ đè tốt đen. Tôi mặc một chiếc quần mới may Áo lương, khăn lượt, chân đi giày, Chô tôi sang lễ bên quê ngoại Người dặn con đừng uống rượu say. Xong ba ngày tết me tôi lại Đầu tắt, mặt tối, nuôi chồng con, Rồi một đôi khi người giã gạo, Chuyện trò kể lại tuổi chân son. Cô giáo Bảo Như là một giáo viên hiện đang công tác tại một trường ở thành phố Hồ Chí Minh. Tôi đã tốt nghiệp đại học chuyên ngành giáo dục và có hơn 5 năm kinh nghiệm giảng dạy. Tôi đam mê nghề giáo và luôn cố gắng tìm kiếm những phương pháp giảng dạy mới để giúp học sinh hiểu bài tốt hơn và phát triển toàn diện về mặt trí tuệ cũng như tinh thần. Tôi tin rằng, giáo dục là chìa khóa để giải quyết nhiều vấn đề xã hội và tôi luôn cố gắng góp phần vào sự phát triển của đất nước thông qua công tác giảng dạy. Ngoài ra, tôi còn đam mê viết lách và thích đọc sách để cập nhật kiến thức mới. Ảnh minh họa Jimmy Tran, ShutterstockQuê tôi ở miền Bắc. Những năm 70 kinh tế khó khăn, ba mẹ quyết định đi khai hoang làm kinh tế mới. Sinh được hai chị em chúng tôi, gia đình thiếu thốn đủ hồi đó, chị tôi đi học bị chó dại cắn, ba mẹ lo tiền để đưa chị tới thủ đô Hà Nội chạy chữa. Nghe nói ở đó có một bà lang biết loại thuốc gia truyền chữa dại, mẹ chạy đôn đáo, bán hết đồ đạc để lấy tiền lo cho chị… Mẹ bán cả chiếc nhẫn mượn xe đạp đưa chị và mẹ ra đường quốc lộ. Cùng một dì hàng xóm cũng có con nhỏ bị cắn, mẹ bắt xe xuống thành phố…Rồi mẹ trở về, xô cánh cửa chạy vào trong nhà ngồi khóc nức nở… Ba ở ngoài vườn đang đào hố để tôi vôi, vội chạy vào hỏi “Mẹ nó có chuyện gì thế?”Đôi mắt đỏ hoe, mẹ nức nở “Ba nó ơi, tôi để lạc mất bé Hương rồi.”Ba ngồi thần xuống nền nhà dựa vào cái chõng hỏi “Mẹ nó kể tôi nghe nào.”Mẹ nức nở kể lại đứt quãng… Mẹ cùng dì hàng xóm xuống bến xe. Để tiết kiệm tiền, mẹ thuê xe ôm chở từng người một. Mẹ đi trước tìm đường, dì hàng xóm ở lại trông hai đứa trẻ. Nhưng khi mẹ quay lại thì không biết chị đã lạc đi đâu mất rồi… Kể rồi mẹ lại òa khóc “con tôi…”Ba bảo mẹ bình tĩnh, rồi đi bán nốt ít ngô non, mấy con lợn, con gà. Ba cùng mẹ ra bến xe, hỏi thăm xung quanh xem có ai nhìn thấy chị đi tuần sau, ba và mẹ lại về. Ba ít nói hẳn, rồi nghiện thuốc lào, nghiện rượu. Nhưng ba sợ mẹ lo, nên không mấy khi uống thường thấy ba cầm cái điếu ra sau vườn, chỗ gốc cây ổi. Ông ngồi một mình hút liên tục mấy điếu thuốc lào, nhìn lên cây. Cây ổi Găng, quả rất nhỏ mà ngon. Lúc nhỏ tôi và chị Hương rất thích ăn ổi, mỗi khi chị khóc là ba lại cõng chị lên cổ và đưa ra sau nhà, trèo lên cây hái ổi cho đông năm ấy, cây ổi bị gió thổi nằm lả xuống nóc nhà. Đêm hôm đó, ba ngủ, rồi ông không trở dậy nữa… Dì hàng xóm bảo rằng ba đã đi tới nơi rất xa…Trời mưa như trút nước, nhà tôi bị dột, mẹ ôm tôi vào lòng. Tôi ngơ ngác hỏi “Mẹ ơi, ba sao không về sửa lại mái nhà cho mẹ?”Mẹ ghì chặt tôi, giọng bà nức nở nói “Tý ngoan, ba đi xa có việc quan trọng, đừng để ba lo.”10 năm trôi qua, thỉnh thoảng vẫn thấy mẹ nhìn ảnh ba, rồi lại nhìn ảnh chị, khóc một mình. Mẹ đã già đi nhiều, đôi mắt nhăn nheo, mái tóc bạc phai, lưng mẹ còng đi theo từng gánh ngô…Rồi có người bà con dưới Hà Nội tìm được tung tích chị gái. Hiểu gia cảnh nhà tôi, bác âm thầm sắp xếp mọi chuyện, để chị lên tận nơi rồi mới đem sự tình kể lại cho mừng lắm, vừa khóc vừa lấy áo ra mặc, chiếc áo mà lâu lắm rồi mẹ không động đến. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm trời, mẹ soi gương chải đầu chăm đến, chị khác lắm, sang trọng. Ngày chị bị lạc, được một người chữa chạy, nhận làm con nuôi. Giờ chị đã có gia đình, chồng chị người gốc Hà Nội, rất khá đó tôi ngồi cùng chị, hỏi chị về Hà Nội, rằng người ở đó ra làm sao, ở đó thế nào… Chị nhìn tôi mỉm cười… Chuyện tuổi thơ như làn gió thoảng… Dường như chị xa chị dậy chào mẹ, chào tôi rồi lên thành phố. Mẹ nhìn chị rưng rưng, chị đi liền một mạch…Từ khi gặp chị, mẹ như trút được gánh nặng. Bà kể với tôi về tuổi thơ, về chị của quá khứ, về những thiệt thòi mà chị đã phải chịu… Mẹ chắp lại đoạn dây nối khoảng cách giữa tôi và chị. Và rồi dần dần, tôi tự nhủ sẽ chăm sóc chị thay mẹ, dù chị có xa cách, có thờ Tết, mẹ được tin chị về thăm mấy ngày. Biết chuyện, mẹ mừng lắm. Bà sai tôi trèo lên mái sửa mấy chỗ hay mưa dột, rồi lại bảo tôi thay cái chân giường bị mọt ăn. Ngày chị về, xóm làng nhộn nhịp, ngô chín vàng, tôi và mẹ phải đi thu hoạch để kịp bán ngày khi tôi và mẹ đang trên đồng thì chị tới. Mẹ nhất quyết không cho chị làm, bảo chị về ăn sáng. Chị đi được một lúc, mẹ lại tất tả chạy về nhà…Chị về không thấy nồi cơm đâu, nhân tiện ra ngoài đi dạo, gặp dì hàng xóm, chị kể “Mẹ cháu bảo về ăn cơm, nồi cơm mẹ để trên bếp. Cháu về không thấy nồi cơm đâu mà chỉ thấy nồi gì trông như cám ở trên bếp”.Dì hiểu ra, vội nói “Vì lo tìm cháu mà ông bà ý đã bán hết sạch gia sản rồi, cả đôi nhẫn cưới, cả miếng đất khai hoang. Ba thương cháu, suy nghĩ nhiều, cứ quần quật làm để lấy tiền ra Hà Nội tìm con. Vì lao lực quá mà ông ấy mất. Ngày đó, ông dặn mẹ cháu chăm cho thằng Tý đến khi nó yên bề gia thất, để nó không phải khổ. Mẹ cháu vì thế mà nuốt nước mắt chăm lo gia đình, nuôi thằng Tý khôn lớn.”“Nồi cơm mẹ cháu nấu đó là nồi ngon nhất rồi. Bà ý tự tay chọn bắp ngô, giã nhỏ, rồi nấu. Thằng Tý đòi phụ mà bà ý nhất quyết không cho, lại còn tự đi ra ngoài chợ mua cá rô đồng về kho cho cháu. Sáng sớm nay bà ý ngồi một mình chuẩn bị.”Chị nghe xong, nức nở chạy về nhà… Mẹ đang bới tro ra, bưng nồi cá kho lên. Mẹ nói “Mẹ quên không bảo con nồi cá kho, ăn với cơm ngô ngon lắm đấy.”Chị nhìn mẹ, nước mắt lăn dài. Trưa hôm đó, ba mẹ con cùng ăn cơm. Lần đầu tiên tôi thấy mẹ cười kể từ ngày ba hôm sau, ba mẹ con ra mộ thăm ba. Tôi lại nhớ hồi xưa ba dặn, đàn ông là không được khóc. Tôi thầm nói, “Ba ơi, vậy là gia đình mình lại đoàn tụ…”Cơn gió lạnh thổi qua, mẹ như đã hoàn thành tâm nguyện. Mẹ về cùng ba, chỉ còn lại hai chị em tôi…Tết của mẹ, mùa xuân của mẹ. Gửi tới những ai còn có mẹ, xin hãy trân quý từng giây phút PhongXem thêmĐiều ước Giáng Sinh của cô bé 16 tuổi ĐCSTQ trả tự do cho cha mẹ tôiCách những người mẹ hiền đức thời xưa giáo dục con cáiMời xem video

tết của mẹ tôi