Tiểu Bảo Bối - Tiểu Hà Mễ | Bài hát: Tiểu Bảo Bối - Tiểu Hà Mễ Qi dai zhe ni de hui lai Wo de xiao bao bei Qi dai zhe ni de yong bao Wo de xiao bao bei Duo mo xiang qian z | Nghe nhạc hay online mới nhất chất lượng cao Em Là - MONO, Shut Down - BLACKPINK, Tình Dang Dở Kết nối với chúng
Em út Lưu Diệu Văn chính là một mảnh ghép sáng giá của nhóm nhạc Thời Đại Thiếu Niên Đoàn. khán giả lại thấy được sự trưởng thành của anh chàng "tiểu bảo bối" năm nào. Cũng từ đây, Lưu Diệu Văn tiếp tục khẳng định được tài năng cũng như sức hút riêng
Cậu bạn mới sinh năm 2005 này sở hữu nhan sắc thực sự "đi vào lòng người" với khuôn mặt điển trai không góc chết. Mới chỉ 14 tuổi nhưng Diệu Văn đã sở hữu chiều cao "khủng" 1m83. Hiện tại, trai đẹp đang là thực tập sinh tại một công ty giải trí ở Trung Quốc. Cậu
kKdiBDq. - Ông à ! có mấy người mặc đồ đen đến tìm ông kìa ! - mẹ cô hốt hoảng chạy vào trong gọi chồng mình - Bà làm gì la lối um sùm vậy, để tui ư..........- ông đang nói thì thấy bọn chúng đi vào , theo sau là 1 người khôi ngô, tuấn tú . - Bây giờ ông muốn sao đây? mắc nợ rồi còn trốn à ?- từ đâu giọng nói của 1 tên bảo vệ phát lên làm không gian càng trở nên u ám . - Ơ ...tôi không có, chỉ là tôi chưa...có..tiền..cho các người!- ông vừa nói vừa run - Ông lại mắc nợ người ta nữa à ....trời ơi...- bà đang nói thì bỗng nhiên ngất xỉu . - Bà ơi bà....mau dậy đi bà...tôi ..tôi xin lỗi. - Ông chủ , bây giờ làm sao đây ?- người bảo vệ đó quay sang Triệu Khắc Minh nói . - Giết - ông ta nói ghê quá...*run run* ác quá ! - Xin ...xin ông tha mạng cho tôi , tôi hứa là sẽ trả đủ số nợ cho ông , cầu xin ông !- ông quỳ xuống van xin Triệu Khắc Minh đang định nói thì 1 giọng nói trong veo cất lên, trong giọng mang theo sự lo sợ và hoảng hốt - Cha à , mẹ bị sao vậy, còn mấy người này là ai ?- cô - Sao con lại xuống đây !- cha cô thấy cô liền mắng . - Cô ta là ai ?- Triệu Khắc Minh khi thấy cô thì liền thay đổi ý định ban đầu là giết ông, thay vào đó bắt cô gái này thì hay hơn , dù gì nhìn cô ta cũng không tệ cho lắm . - Là...là con gái tôi - ông run rẩy nói - Ông không cần trả nợ.....nhưng với 1 điều kiện...- ông nghe Triệu Khắc Minh nói vậy thì vội mừng nhưng không bao lâu sau niềm vui đó đã biến mất . - Nhưng ...sao ? - Tôi muốn con gái Triệu Khắc Minh nói - Sao ?- cô khi nghe nói như vậy thì khiếp sợ . - Sao? 1 là ngay bây giờ trả nợ cho tôi, 2 là con gái ông, ông chọn đi !- ông ta nói xong thì đi ra ngoài - Cha à ...không thể được- cô nói - con hãy đồng ý đi .- ông nhắm mắt nói - Sao? - bây giờ tính mạng cha và mẹ con đang nằm trong tay con , làm ơn đồng ý đi - ông cắn răng nói - Nhưng con không muốn !- cô vừa khóc vừa nói - Cầu xin con, hãy đồng ý đi nếu không ta và mẹ con chết cho con coi - ông đau lòng nói '' Bảo Nhi, cha xin lỗi ''- ông suy nghĩ - Đừng..con...con đồng ý - cô khổ sở nói - Cảm ơn con...cảm ơn - ông mừng rỡ nói - Không sao đâu ạ - cô mỉm cười nhưng mấy ai biết được trong lòng cô đang đau thế nào chứ ! - Sao ? đã nói chuyện xong chưa ?- Triệu Khắc Minh nham hiểm nói - Tôi đồng ý - cô nói - Tốt , bây giờ cô đi theo tôi, đồ đạc tôi sẽ chuyển qua sau - được !- cô - Cha à, nhớ ở nhà giữ gìn sức khỏe, đừng chơi nữa ,cha nhớ chăm sóc tốt cho mẹ - cô nói - Được , con đi đi - ông - Vâng!- cô nói xong thì liền đi theo nhóm người mặc đồ đen , leo lên xe rồi đi mất ,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,, - Chào mừng người trở về - đám người hầu xếp 2 hàng cúi đầu chào khi thấy Triệu Khắc Minh về - umk, dẫn cô gái này lên phòng của cô ta, đồng thời nói cho cô ta biết nội quy của nơi này - Triệu Khắc Minh nói xong thì lên lầu - À... Phong nhi đâu rồi !- ông quay lại làm đám người hầu đứng tim, nghe ông hỏi vậy thì liền thở phào nhẹ nhõm . - Thưa..cậu chủ đã ra ngoài lúc sáng sớm rồi ạ !- dì Minh đứng ra nói - gọi nó về đây ngay lập tức - nói xong ông đi thẳng lên lầu - Vâng!- dì Minh nói xong thì đám người hầu đều tản ra, ai đi làm việc của người nấy - Mời cô đi theo tôi !- dì Minh quay sang cô nói - Vâng - cô - Cô tên gì ? - Cháu tên là Hạ Bảo Nhi! - cô mấy tuổi rồi ? - Dạ 20 ạ ! - umk, đây là phòng của cô và đây là nguyên tắc trong nhà 1 Không ra ngoài nếu không có sự cho phép của ông chủ hoặc cậu chủ .2 Không được vào phòng làm việc của ông Không được tò mò hoặc thắc mắc chuyện gì . 4 Không gây ồn ào và cuối cùng là không được tắt đèn vào ban đêm , cô đã hiểu chưa ? - Vâng, tôi hiểu rồi - Được, cô cứ ở đây nghỉ ngơi , nếu cần gì cứ gọi tôi- nói rồi bà đi ra khỏi phòng , để cô ở lại trong đó . _________________________________________ - Alo- giọng nói của 1 người con trai mang khuôn mặt lạnh ngắt với đôi mắt chim ưng . ''......'' - Tôi biết rồi! - anh nói xong thì tắt máy - Chuyện gì vậy ?- cậu hỏi - Không có chuyện gì, cha tôi kêu về , cậu ở lại giải quyết êm xuôi chuyện trong bang đi !- anh nói xong thì đi thẳng ra ngoài không nhìn lại . _______________________________________________________- hết chap 1
Tiểu Bảo Bối, Em Là Của Riêng Tôi Chương 44 Ngoại truyện jenny282003 07/09/2016 Hai năm sau..... Chiều anh đi làm về... -AAA, ba về - Cu Quân chạy ra ôm chân anh. -Cục cưng, ba mua siêu nhân cho con này – Anh bế bé lên tay cưng chiều nói -Chụt, cảm ơn ba – Cu cậu mừng rỡ hôn vào má anh. ............................... Trong phòng ngủ... - Anh đi làm về rồi hả ?- Khi thấy anh bước vào, cô lập tức ngồi dậy đi đến bên anh - Ừm, anh về rồi!- Anh ôm cô, vùi mặt vào mái tóc mượt mà mà hít thở. - Anh mệt hả?- Cô lo lắng nhìn anh - Không chỉ là nhớ em quá thôi!- Anh dịu dàng trả lời Cô mỉm cười hạnh phúc, đúng bây giờ cô đang rất hạnh phúc, đời cô như vậy là đủ rồi . - Anh tắm rửa, em xuống dưới chuẩn bị đồ ăn nhé! _______________________- Buổi chiều .... Trên mảnh vườn đầy hoa , những đóa hoa đủ màu sắc thay phiên nhau nở rộ , làm nổi bật cả khu vườn trên , chiếc xích đu màu trắng to dài , một đôi vợ chồng đang dựa vào nhau . Cô vợ trẻ đặt đầu lên vai người chồng , cánh tay to khỏe của người chồng vòng qua , ôm chặt lấy vợ. Từ đằng xa có một bé trai đang nô đùa, khung cảnh thật là lãng mạn thì giọng nói của Hàn Dư vang lên - Bảo Nhi...... Nghe được tiếng gọi, anh và cô quay đầu lại thì thấy Minh Huy và Hàn Dư còn có cả bé Thư nữa a, Minh Huy và Hàn Dư cũng đã có bảo bối của riêng mình, hiện tại trong bụng Hàn Dư cũng có thêm một bảo bối nữa, nhìn gia đình họ thật hạnh phúc a ! - Hàn Dư! Cả hai gia đình ngồi nói chuyện rất vui vẻ, ngoài kia có hai sinh linh nhỏ đang chơi đùa , bé trai chạy trước, bé gái chạy sau, khung cảnh đẹp đẽ vang lên những tiếng cười hạnh phúc ..... _________________- Trong phòng ngủ.... -Em- Anh đi lại bên giường, vỗ vỗ vai cô! - Ưm..sao vậy?- Cô thức dậy nhìn anh nói - Cu Quân cũng đã lớn rồi nhỉ ? - Anh nhẹ nhàng đưa cô vào bẫy - Đúng vậy đã được 3 tuổi - Cô không biết mình đã lọt lưới của một người , tự nhiên trả lời - Vậy bây giờ anh cũng muốn như gia đình Minh Huy - Là sao ?- Cô khó hiểu nói - Anh muốn có thêm một bảo bối nữa cơ.. - Anh....- Bây giờ cô mới hiểu ra vấn đề à nha Anh không để cô kịp trả lời liền đè cô xuống hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô, đưa tay xuống nơi tư mật của cô, một tay mò vào trong áo cô vuốt ve cặp nhũ hoa tròn trịa..... Jen Diễn biến tiếp theo thì dựa vào độ ''đen tối'' của độc giả a~~!! Cô bị anh hành hạ suốt đêm, hơi thở cũng trở nên khó khăn, toàn thân mệt mỏi, anh cúi đầu vào tai cô thủ thỉ những lời ngon ngọt - Cảm ơn em, Tiểu nhi, cảm ơn em đã đi vào cuộc sống của anh , cho anh biết thế nào là hạnh phúc, anh cứ tưởng cuộc sống sẽ vô vị cho đến khi anh gặp em, trái tim anh lần đầu rung động bởi vì em, cuối cùng là...ANH YÊU EM. -_________________HẾT_____________ Bạn đang đọc truyện trên
Tác giả Diệp Mộng TúThể lọai đam mỹ, 1x1, sinh tử Ân Thiên Vũ x Diệp Tần Phong, Tống Hàn Quân x Ân Thiên CátTình trạng hoàn chính văn 64 chương + phiên ngọai 16 chươngNội dungTình cờ say rượu, Ân Thiên Vũ và Diệp Tần Phong liền lăn giường, trong khi chẳng hề biết đối phương là ai. Cứ ngỡ hai đại nam nhân sau sự kiện tình một đêm sẽ phóng khoáng cho qua xem như không có gì, nào ngờ em trai cùng cha khác mẹ của Diệp Tần Phong lại gây họa lớn, khiến cho mối quan hệ của hắn và cậu không thể đứt. Hơn nữa còn có một tiểu bảo bảo âm thầm lặng lẽ ở trong bụng Diệp Tần Phong, gắn kết hai lúc phát hiện Diệp Tần Phong có thai, em trai của hắn, Ân Thiên Cát chính là người phụ trách theo dõi tình hình sức khỏe của cậu, bất quá Ân Thiên Cát là bác sĩ chuyên khoa thần kinh, làm sao có thể đảm bảo chắc chắn được mọi thứ? Vì thế đến lúc tiểu bảo bảo sắp chào đời, vẫn là nhờ đến một người mà Ân Thiên Cát nhất mực tin cậy, mời Tống Hàn Quân hỗ tưởng Ân Thiên Cát và Tống Hàn Quân chỉ là đồng nghiệp thân thiết, nào ngờ phía sau mối quan hệ "đồng nghiệp" kia lại là một quá khứ đầy đau thương, chua chát và tàn nhẫn...Bi kịch sáu năm trước và quan hệ không thể dứt khoát của sáu năm sau của hai người họ, liệu sẽ như thế nào?
Rời khỏi ngôi biệt thự , Minh Huy lái xe đưa cô đi. Cô không rành đường phố cho lắm , nhìn thấy con phố liền có chút tò mò-Đây là đâu ?Người bên cạnh vừa xoay tay lái , vừa mở miệng trả lời- Là khu Đông Thiênt/g bịa nhá - Anh đưa tôi đến đây làm gì ? - Bảo Nhi nheo mắt Huy không trả lời câu hỏi của cô. Cậu ta lái xe đến trước một hộp đêm cao cấp nằm ở trung tâm con phố rồi tắt máy dừng Đến rồiNgay lập tức hai tên gác cửa dáng người to lớn như lực sĩ nhanh chân bước đến mở cửa cho hai Kính chào Nhị ca!Minh Huy gật đầu một cái đoạn nhìn sang cô-Đi theo tôiRồi cậu ta cất bước vào trong hộp đêm .Bảo Nhi cảm thấy không hiểu nhưng cũng đành bước theo . Tầng tầng lớp lớp cửa kính được mở ra , tiếng nhạc xập xình bất thình lình đập vào tai cô. Âm thanh to đến mức làm cô nhức đầu không chịu được , phải dùng đến hai tay để che tai ánh đèn mờ ảo nhiều màu , mùi nước hoa sực nồng , những thân hình uốn éo , nhảy nhót loạn xạ. Đúng là một loại hình ảnh thác loạn của địa ngục trần gian. Bảo Nhi thực sự không hiểu nổi tên kia sao lại đưa cô đến cái nơi Huy đi phía trước , đi thẳng vào trong băng qua đám người đang hưởng thụ kia. Đi sâu vào trong hộp đêm , nơi có cánh cửa sắt màu đen to lớn trông như phòng đông lạnh. Cậu ta dùng hai tay xoay cái vòng tròn trên cửa rất giống một cái bánh lái hai vòng. Cánh cửa liền được đẩy ra dễ Huy xoay đầu lại nhìn cô , một cánh tay đặt lên cửa- Tôi đưa cô đến đây thôi. Bảo Nhi cô hãy tự xem bản thân đã làm gì với cậu ấy !Dứt lời , cậu ta hạ cánh tay xuống , đi ngang qua cô , rời khỏi đại sảnh .Trái tim cô đột ngột đập nhanh , dồn dập không ngừng. Bàn tay nhỏ nhắn hơi run , chần chừ đặt lên tay cầm của cánh cửa. Bảo Nhi dùng sức đẩy cánh cửa nặng nề hé ra. Đôi mắt cố gắng thâu những hình ảnh bên trong , ánh mắt dường như chấn trong là một gian phòng rộng lớn , như một phòng họp. Ở giữa đặt một chiếc bàn gỗ ovan lớn dài đến mấy mét , nội thất được trang hoàng lộng lẫy. Nhưng Bảo Nhi không còn thể chú tâm đến sự đẹp đẽ đó . Cô đang chú tâm vào cái người đang đứng đó, trên tay là một chai rượu gần hết, coi bộ anh đứng cũng không vững, dưới chân toàn là vỏ chai , thủy tinh.....Lục Phong lại đưa chai rượu lên nốc cạn . Bộ dáng cao cao tại thượng mà cô độc đau đớn của anh như một con dao sắc nhọn moi móc trái tim cô. Anh vì sao lại trở thành bộ dạng đau thương như vậy ? Sao lại trở nên bất lực như vậy ? Cô không muốn ,một chút cũng không muốn !Anh đang uống, vừa vứt cái chai kia xuống, một thân nhỏ nhắn lao vào lòng anh, vòng tay siết chặt, anh còn đang ngơ ngác thì mùi hương của một người làm anh suy nghĩ mấy ngày nay, làm tim anh đau nhói không ngừng lại sộc vào mũi anh, bất ngờ...không thể là cô được, sao cô có thể đến đây? . Trong lòng anh cô không ngừng tự trách bản thân mình, là do cô, tất cả là do cô, Bảo Nhi bật khóc. Anh gỡ cô ra, cúi xuống nâng khuôn mặt mà ngày đêm mình nhớ, đúng rồi, đúng là cô rồi, anh mở chất giọng khàn khàn nói - Em....sao lại đến được đây ?Cô không nói gì chỉ lắc đầu , nước mắt càng trào ra. Bảo Nhi vùi đầu vào lồng ngực cứng rắn của Ngoan, Tiểu nhi, sao em khóc ?- Lục.... Phong hic...hic..em..Cô vừa khóc vừa nói làm cho trái tim ai đó đau thắt, cúi xuống hôn miên chiếm đóng môi cô. Mãnh liệt nhào nặn , cắn mút cánh môi như viên kẹo trong miệng. Anh muốn hôn cho thỏa nổi khát khao trong tận đáy lòng hắn và ngăn cô không nói nữa .Anh nhớ cô , rất rất nhớ cô. Ngày đêm khát khao muốn có cô ở bên cạnh . Anh tưởng chừng bản thân chỉ có thể mãi mãi cô độc ôm lấy sự nhớ nhung về cô. Ý nghĩ cô không yêu anh, đùa giỡn với tình cảm của anh khiến hắn vừa điên cuồng vừa đau đớn , tuyệt vọng cùng bất lực khiến anh muốn đập nát tất cả , hủy diệt tất cả .Khi cả 2 đều không thể nhịn thở được nữa anh mới buông cô ra , đưa bàn tay lên lau đi những giọt nước mắt đó, hôn lên khóe mắt của cô, thả hơi thở khàn đục và hơi rượu vào mặt cô- Tiểu nhi, em làm sao vậy ?- Lục Phong...hức...em xin lỗi !Anh hơi ngạc nhiên với lời nói của cô, ôn nhu nói- Sao lại xin lỗi ?- Em đã gây tổn thương cho anh, những ngày qua em thật sự rất nhớ anh .Lục Phong, em muốn nói......- Sao ?- Em yêu anh, Lục Phong à !Cô ngước khuôn mặt lên nói , nhớm chân lên đặt vào môi anh một nụ hôn nhưng khi cô định dứt ra thì anh lại ôm đầu cô lại, thay thế một nụ hôn ban đầu bằng một nụ hôn sâu, anh muốn nuốt tất cả những lời này vào tim, vào trong người anh.
Hôm nay là ngày đầu tiên nên tôi tha cho em đấy! - giáo viên cau vừa bước vào thì mọi người đã xôn xao thì thầm- Lâm Gia Bảo đúng không?- Hắn là con trai chủ tịch trường đó mày!- Nhìn cũng đẹp trai cao ráo đấy chứ!! Còn hắn thì vẫn lạnh lùng không bận tâm mọi người nói gì mà bước về chỗ ngồi còn trống duy nhất trong lớp- chỗ ngồi bên cạnh nó!! Nó thì không biết hắn là con trai chủ tịch trường nên khá tự nhiên và thoải mái bắt chuyện với hắn- Chào cậu^^ Cậu tên gì thế?!- ...Bảo - hắn trả lời nó đúng 1 chữ- Mình tên Mộc Nhi! Làm quen nhá?!!
tiểu bảo bối em là của riêng tôi